Game-VN  >  xs xshcm
kèo hom nay

kèoLý Minh phân phó hạ nhân bên cạnh. kèo"Đúng, từ nay về sau sẽ không còn Âu Dương Phỉ Phỉ, mà chỉ có Lý Diễm Nhi. Nô tỳ sẽ không còn là thiên kim của Âu Dương gia, mà chỉ thị nữ của chủ tử." Thanh âm của Diễm Nhi không mang theo một chút cảm tình, lạnh như nước sông vào tháng hai. kèoLý Cáp chợt dừng lại. homNgươi? Ngươi không phải Lý Nhị lang sao? hom"Ta nói với sư phụ nha, ngài không phải muốn cho đồ đệ ta đuổi ngài đi chứ?"

kèoMột trung niên nhân buồn bã lo lắng nói. homĐến Lý phủ đã lâu nhưng lần nào gặp ông chúng cũng chào như vậy, khiến lão nhân gia có chút buồn cười, nhưng cũng không trách chúng, lòng người bây giờ mấy ai còn được thẳng thắn như ba người này. nay Lúc này, mấy tên gia đinh đứng một bên mới chú ý thấy, đang quỳ trên mặt đất, thân thể Lê Anh hơi run rẩy lên, hai mắt chỉ nhìn ngoài cửa. Trong ánh mắt, giống như đau khổ, như ai oán, như vui sướng, vừa như giải thoát. Nhìn kỹ chút sẽ thấy, hai hàng nước mắt trong suốt chảy ra. Phải biết rằng, trừ bỏ cái ngày Lê Bố vừa mới qua đời, Lê Anh khóc đến cực kỳ bi thương, trong những ngày kế tiếp, cô gái quật cường này cũng không chảy một giọt lệ nào trước mặt người khác. Ánh mắt luôn lạnh băng đầy thù hận, mặc kệ là ai, đều mang một bộ dáng muốn giết người. Mà lúc này lại toát ra vẻ mặt như vậy, thực làm cho lòng người khó hiểu, ngoài cửa, đến tột cùng là thần thánh phương nào? homTiêu Mạc Vi lúc này cũng đã choáng váng, lần hành hình này sao giống tiết mục biểu diễn vậy? Đây chính là tên tiểu tử này biểu diễn thần công mình đồng da sắt mà! Hay là tên tiểu tử này luyện qua Thiết Bố Sam của Thiếu Lâm? Thiết Bố Sam lợi hại vậy sao? Mà không phải luyện võ công Thiếu Lâm phải cấm dục sao? Tên tiểu tử này rõ ràng là một tên công tử ăn chơi đàng điếm mà! nay Lý Cáp liếc về phía Tử Nghiên cười. "Không sai, Tử Nghiên đúng là ngoài mặt cứng rắn nhưng bản tâm lương thiện, làm sao nỡ hại tính mạng ta... Chỉ khổ cho lão sư phụ, cáp cáp!"

nay Quay đầu vẫy tay từ biệt với cha mẹ và chúng nữ, Lý Cáp mang theo đội thân vệ hướng về phía cửa thành. nay Đứng cạnh Lý Cáp châm trà, tâm trạng Diễm Nhi không khỏi than tán, cái này có thể nói chủ tử quả là lá mặt lá trái a, lưu manh cũng rất lưu manh, bá đạo cũng vô cùng bá đạo mà khi cần nho nhã thực sự cũng nhã nhặn thanh tao, thật không thể nghĩ được cái vẻ bá đạo, chơi bời chác tác của nhị công tử lúc trước nữa. kèoCó thể dọa được lão đạo sĩ kia hẳn không phải vật phàm. Thiếu niên lắc đầu: nay Không có gì! Không có gì! Từ ngày sau các vị cũng là bằng hữu của Công Tôn thế gia. homLý Tư Hồng giận dữ đứng dậy.

kèoTường Toản tướng quân, thuộc hạ đã liên lạc với các trinh thám trong Hạ quân nhưng bọn họ đều nói là không biết, cần thời gian để tìm hiểu. kèoBọn kia cũng là người nhanh nhẹn, liền đem mấy tiếng hét nuốt ngược trở lại, vội vàng quỳ rạp xin tha mạng: kèoXe ngựa tới phủ thái sư trước, sau khi thông báo lập tức có một đám bộc nhân đi tới đem xe ngựa, chiến mã khiên đi.Vợ chồng Lý Tư Hồng cùng Vân Lâm cũng từ trong xe ngựa đi xuống. nay Và Tiểu Thanh kỳ quái nhìn được đôi gò má ửng đỏ trên khuôn mặt, cùng nụ cười vui vẻ có một tia ngọt ngào bên khóe miệng của Sương Nhi..... nay Lý Cáp không khỏi sửng sốt thốt lên:

homLúc này, chưởng quỹ của tửu lâu đi lên, liếc mắt thấy ba người Lý Cáp một bàn. hom"Thiên Thiên hiện tại là đều do chủ tử ban cho, ngay cả tên cũng cho chủ tử đặt cho, nếu như không có chủ tử, thì Thiên Thiên đã chết nơi đầu đường xó chợ nào rồi, Thiên Thiên coi người là chủ tử của Thiên Thiên. Cùng chủ tử ở cùng một chỗ, Thiên Thiên cảm thấy vô cùng an tâm. nay “Ách” Lý Cáp bất đắc dĩ lắc đầu, muội muội của Lê Bố rốt cuộc là thể loại người gì đây? Có dạng ca ca như thế này, e rằng muội muội cũng không bình thường! kèoTuyết Sơn Ngâm gật gật đầu: kèoỪ đi đi.

homLê Anh để Lý Cáp chỉ giáo nàng thương pháp, Lý Cáp liền cảm thấy đau đầu, hắn làm sao biết thương pháp gì chứ? Vài chiêu thức võ công cơ bản còn không có, vậy thì chỉ giáo như thế nào? Không có cách nào, đành phải tỏ ra thần bí, chắp tay sau đít, để cho Lê Anh cầm lưỡi lê, hắn chỉ tránh chứ không thủ. Thật đúng là như vậy, sau vài ngày luyện tập, Lê Anh cũng tự cảm thấy thương pháp của mình được tiến bộ, ánh mắt nhìn Lý Cáp tràn đầy sùng bái. nay Nói như vậy là ta đang đụng phải cao thủ chân chính sao? homCũng có thể. kèoĐây không phải ở trên chiến trường, ta mặc giáp khải làm gì? Còn ăn nói thận trọng, sát khí bức người, là đại ca nói cho nàng? kèoVậy vì sao nàng luôn ở đây suốt hai năm? Lúc trước là ta không đúng, là do ta quá bồng bột... Vậy nàng nói đi, nàng muốn gì, tiền sao, không thành vấn đề, muốn bao nhiêu cứ nói? Còn nếu không phải thì nói nguyên nhân đi, phải làm sao nàng mới chịu buông tha cho ta?

hom“A? Nói như vậy, ngươi không trêu vào hắn, vậy thì trêu chọc ta?” Lý Cáp mỉm cười nói. homNói xong hai mắt híp lại, hai chân súc lực, tùy thời chuyển sang chế độ chiến đấu. Hắn đang lo không biết dùng lí do nào chống chế việc mất tích cả ngày hôm nay, bây giờ nếu có thể bắt mấy thích khách về là đã có cớ rồi. kèoHa ha. Ngươi nói ngươi hèn mọn cũng là quá khiêm tốn rồi. Nhưng luận về mỹ mạo hai người thị nữ này đã vượt trội ngươi, nói về cầm kỳ thi họa, thơ ca từ phú ta cũng có đầy người trong viện đủ sức thu thập ngươi. Ngươi nói xem ngươi có giá trị gì đặc biệt để bổn công tử coi trọng ngươi đây? homTa nói rồi, đừng để ta tức giận, nàng luôn không nghe, luôn cho là mình thông minh. homChân Dao lại lắc Lý Cáp, nũng nịu nói: "Thức dậy đi, thức dậy đi! Hôm nay là sinh nhật của Đình Đình, biểu ca cùng Thiên Thiên tỷ tỷ theo ta đi chúc mừng nàng đi nha! Nhà nàng buổi tối còn muốn mở tiệc chiêu đãi khách đây."

nay Bất quá lại nói tiếp, năm đó Ô thái hậu cũng là đại mỹ nữ nổi danh kinh thành, vừa tiến cung đã làm hoàng đế mê hoặc đến mơ hồ, nghe nói công phu trên giường lại càng thiên phú trời sinh, mặc dù bây giờ tuổi không nhỏ, lại đã sinh mấy người con nhưng khí chất cao quý của thái hậu vẫn làm Đằng Lăng vương tuổi thanh xuân say đắm không thôi. kèoLoạn thế lại phùng quân, thiên mệnh không hữu hề. homĐạo Phiền trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía trước. kèoCon quái thú kia vốn thấy Lý Cap xoay người chuẩn bị bỏ đi, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, đang chuẩn bị đứng dậy, đã thấy ác ma kia quay đầu lại, sợ đến mức nhanh chóng gục xuống lần nữa, sợ nhìn thấy hắn. kèoY Tiên nhìn hắn, thấp giọng nói: